A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Gương người thầy

 

BÀI VIẾT VỀ NGƯỜI THẦY

“Thưa thầy con đã thuộc bài học sáng nay trên bục giảng có bụi phấn trắng rơi rơi trên tóc thầy”.

“Thầy giáo”, hai từ thiêng liêng ấy lúc nào cũng ngân vang lên trong suy nghĩ tôi. Đối với tôi thầy là một người cha có lòng vị tha và lòng yêu thương tha thiết. Lúc nhỏ, tôi thường hay hỏi mẹ: “Mẹ ơi, tại sao con lại phải gọi thầy là “thầy giáo” vậy mẹ?” Thật là một câu hỏi ngây thơ và ngờ nghệch. Nhưng đó là những tình cảm đầu tiên, những cảm nhận mơ màng về “thầy giáo” của đứa trẻ thơ khi chập chững vào lớp một. Hình ảnh người thầy cầm tay viết chữ quả là một kí ức sâu sắc đối với trẻ thơ. Lúc đó tôi chưa cảm nhận được sự yêu thương của thầy vì trẻ con thì luôn ngây thơ và không có những suy nghĩ sâu xa.

Thầy Thăng – tên của người Thầy mà tôi luôn ghi nhớ. Thầy không cao lớn, nhưng gương mặt của thầy rất phúc hậu, hiền lành với sống mũi rất cao. Tuy là thầy giáo nhưng nét chữ của Thầy rất đẹp, có lẽ vì vậy mà Thầy được phân công dạy lớp 1A trường Tiểu học Thạnh An, một ngôi trường nhỏ thuộc tỉnh Cần Thơ ngày ấy. Sau này tôi mới có dịp biết được chính Thầy là người đã nắn nót từng nét chữ để viết lên từng tấm giấy khen cho tất cả học sinh được khen thưởng của trường, nét chữ màu đen được viết rất điêu luyện, cẩn thận, chỉn chu như chứa đựng biết bao tình yêu thương của Thầy dành cho các học sinh thân yêu. Tôi còn nhớ Thầy đã cầm tay tôi để viết lên những nét chữ đầu đời, cảm giác ấy không sao tôi quên được, thật ấm áp và đầy tình cảm.

Thầy đang đứng đó truyền đạt bao kiến thức cho đàn em bé nhỏ. Thầy vẫn đứng ở đó, đứng suốt mấy mươi năm làm tóc thầy lốm đốm bạc vì bụi phấn. Ai là người dạy chúng ta tập đọc, tập viết? Ai là người mang lại kiến thức cho chúng ta? Ai là người dạy chúng ta những điều hay, lẽ phải? Ai đã làm tất cả vì học sinh thân yêu bất chấp những hôm trái gió trở trời vẫn lặng lẽ đến trường?

Tôi ngày một lớn khôn và học với nhiều thầy, cô giáo khác nhau. Nhưng đến khi tôi học lớp 5 thì Thầy Thăng lại là Thầy chủ nhiệm lớp tôi. Tôi ngạc nhiên nhưng vô cùng thích thú vì lại được học thầy. Đã qua nhiều năm, ấy vậy mà Thầy vẫn nhớ tên tôi, thời ấy chỉ cần được thầy, cô nhớ đến tên mình thì quả là một niềm hãnh diện vô cùng. Nhiều năm gặp lại vậy mà khi ấy tôi thấy thầy không có gì thay đổi, vẫn vóc dáng nhỏ nhắn ấy nhưng rất nhanh nhẹn, vẫn khuôn mặt ấy, luôn thân thiện và vui vẻ nhưng cũng không kém phần nghiêm khắc. Khi ấy Thầy vẫn chưa có gia đình, có lẽ vì vậy mà có bao nhiêu tình thương Thầy luôn dành cho học sinh chúng tôi. Học ở một ngôi trường làng, thiếu thốn, khó khăn đủ điều đã vậy năm đó trường chúng tôi còn gặp phải một tai nạn không may mắn. Trường thì vách lá, bàn ghế thì bằng gỗ nên buổi chiều sau khi tan học, thầy trò đều về hết thì chẳng may ngọn lửa của những hộ dân gần đó đốt đồng sau mùa thu hoạch đã cháy lan sang thiêu rụi ngôi trường. Trường bén lửa rất nhanh lại vào mùa nắng nóng nên tất cả bị cháy rất nhanh. Chỉ có một ít hồ sơ sổ sách còn sót lại.

Các em nhỏ phải nghỉ học chờ xây dựng lại trường mới, còn bọn tôi do là lớp cuối cấp nên có lẽ được ưu tiên mượn cho học nhờ ở một lớp của trường cấp ba gần đó để học. Cảm giác buồn không thể tả nổi, ngôi trường gắn bó năm năm trời nay chỉ còn một đống tro. Cũng may không có thiệt hại về người.

Thế là chúng tôi phải đi học “ké” y như phải ở nhờ nhà người lạ nên Thầy phải nhắc nhở chúng tôi từng chút một, nào là phải “đi nhẹ nói khẽ”, hết sức giữ gìn trật tư, phải biết lễ phép, ngoan ngoãn, chào hỏi thầy cô khác...Những khuôn khổ ấy đã được chúng tôi thực hiện rất nghiêm, làm cho Thầy cũng rất vui lòng. Một thời gian trôi qua, chúng tôi cũng dần quen với môi trường mới, cảm giác bớt bỡ ngỡ mà đã trở nên thân quen hơn. Vì thế, có một lần Thầy đi công tác tận Hà Nội, dặn chúng tôi ở nhà phải ngoan ngoãn, học tốt và lễ phép khi có thầy cô khác dạy thay. Ba ngày sau thầy trở về, chúng tôi vui mừng như cái cảm giác mỗi khi ba đi xa trở về. Đã vậy, Thầy lại rất tâm lý còn mua quà về tặng cho chúng tôi, món quà đó là mỗi đứa được một viên kẹo hình chú gấu rất dễ thương. Đối với đám học trò nghèo chúng tôi, bấy nhiêu đó là quá đủ, quá xịn vì chưa khi nào chúng tôi được thưởng thức một viên kẹo ngon và đẹp như thế.

Mùa nước lũ lại về, ở quê tôi nước lũ lớn lắm, ngập hết ruộng vườn nhà cửa, vậy nên lớp học của chúng tôi cũng không ngoại lệ. Chúng tôi tuy còn nhỏ nhưng do là con của nhà lao động nên khoảng từng ấy tuổi chúng tôi hầu hết đều biết bơi lội và chèo thuyền rất chuẩn. Do vậy mà vào thời điểm ấy, chúng tôi phải xoắn quần áo chèo thuyền đi học, cặp sách phải lấy bao ni lông bọc lại để lỡ bị rơi xuống nước ít ra cũng không bị ướt. Nhưng dẫu sao cũng là học trò nên làm sao tránh khỏi lắm khi nghịch ngợm, quần áo sách vở ướt sũng. Thầy chỉ nhắc nhở và bảo ban chúng tôi phải cẩn thận kẻo bị cảm lạnh, còn nếu bạn nào mà tập sách bị ướt thì Thầy sẵn sàng cho tập khác và phân công các bạn khác viết bài tiếp bạn mình. Vui lắm những kỷ niệm đi học mùa nước lũ.

Rồi đến mùa chim én về báo hiệu mùa xuân sắp đến. Không khí mùa xuân thật ấm áp, mát mẻ mang đến bao niềm vui tươi. Năm nào cũng vậy, gia đình tôi có trồng vài công ruộng dưa hấu để bán vào dịp tết, tôi mạnh dạn xin ba mẹ hai quả dứa hấu màu vàng ngon nhất, đẹp nhất để biếu Thầy. Nghe tôi ngỏ ý như vậy, ba mẹ rất vui vẻ lựa chọn và để sẵn dưới thuyền giúp tôi. Tôi vui vẻ nhận lấy, cảm ơn ba mẹ và chèo thuyền đến nhà Thầy để biếu cho Thầy. Khi Thầy thấy tôi đến, Thầy tỏ ra ngạc nhiên vô cùng, giọng nói run run vì ngày ấy học trò rất sợ khi nói chuyện với thầy cô, tôi nói “Thầy ơi, con tặng thầy dưa hấu ăn tết ạ!” Thầy nhìn cô học trò nhỏ nhắn tay ôm không nổi quả dưa, Thầy cười và đưa tay đón lấy và nói “Con cho Thầy gửi lời cảm ơn ba mẹ con và gia đình. Thầy chúc cả nhà ăn tết vui vẻ, làm ăn ngày càng phát tài nha.” Tôi vui không gì tả nổi, vội chào Thầy và chèo thuyền về, trong lòng cứ lâng lâng cảm giác thích thú như vừa làm được điều gì phi thường lắm.

Thầy dạy bao điều bổ ích. Thầy là người cha thứ hai của tôi. Thầy dạy tôi kiến thức, truyền đạt bao bài học hay. “Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa. Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi mãi. Thầy lặng lẽ đi về dưới mưa, ngày ngày giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy.” Mặc cho người ta ngập chìm trong những lo toan, tính toán chuyện cơm áo lợi danh và trí tuệ. “Thầy vẫn đứng bên bờ ước mơ. Dù năm tháng sông dài gió mưa còn ai nhớ ai quên con đò xưa… Dù năm tháng vô tình trôi mãi, tóc xanh bây giờ đã phai, Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy, dõi theo bước em trong cuộc đời, vẫn những khi trời mưa rơi, vẫn chiếc áo xưa sờn đôi vai, thầy vẫn đi buồn vui lặng lẽ. Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi, có hay bao mùa lá rơi, Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng, sáng soi bước em trong cuộc đời. dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết công ơn người Thầy.”

Người Thầy với những ước mơ, những yêu nghề cháy bỏng luôn thực hiện thiên trách của mình là dạy dỗ học sinh nên người. thầy như ngọn hải đăng soi sáng bước chúng em đi. Thầy lại là ngọn lửa ấm áp, dìu dắt chúng em trước những vấp ngã của cuộc đời. Thầy cho em niềm tin, niềm hi vọng. Thầy dạy em học tập, biết yêu quê hương đất nước. Thầy là nguồn động viên tinh thần của chúng em. Ngay cả vua cũng cần có thầy. Đời đời hình ảnh người thầy vẫn đẹp mãi trong nhân loại.“Kính Thầy mới được làm Thầy”. Bổn phận tối thiểu của học sinh là phải yêu quí và kính trọng Thầy. Người Thầy luôn xứng đáng để mọi người và toàn xã hội tôn vinh, phải nhắc đến. mỗi chúng ta sẽ luôn tự hào vì trong cuộc đời có thầy.

                                                         

                                                                                                                                                      Người Viết

 

 

 

 

 

                                                                                                                                                Phan Thị Kim Hồng

 


Tác giả: Trường TH Thị Trấn Cái Tắc
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Giáo dục
Liên kết
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Tháng 09 : 66